Giáo dục - Tâm sinh lý trẻ

Đừng tước mất quyền được lớn của con

Nhìn hai con chật vật tự phục vụ bản thân và xoay xở những việc nhỏ trong nhà, mẹ nhận ra mình sai lầm khi trước giờ đã thương con theo kiểu “bao cấp”.

Từ cơ quan phóng về nhà để tranh thủ lo bữa cơm tối, mẹ tránh chiếc xe ngược chiều ở khúc quanh gần chợ nên thắng gấp. Chiếc xe tay ga nặng trịch ngã đè lên chân mẹ, không ngờ phải bó bột, có lẽ mất cả tháng trời. Ngồi trên taxi với ba từ bệnh viện về mà mẹ cứ luôn miệng hỏi hai con đã ăn gì chưa, con gái lớn có kịp đi học thêm không, con trai nhỏ đã tắm rửa chưa khiến ba phát cáu: “Tụi nó có còn ẵm bồng đâu…”.

Ba bế mẹ từ ngoài hẻm vào nhà, thấy cổng mở toang chờ sẵn. Con trai 12 tuổi đang ngóng ra sân, lật đật ngồi bật dậy, vừa phụ ba xách giỏ cho mẹ vừa hỏi mẹ có đau không. Con gái 17 tuổi đang lăng xăng xào nấu trong bếp, chạy ào ra, mắt rớm lệ khi thấy cái chân trắng toát của mẹ. Mẹ nhìn quanh nhà cửa, bàn ghế sạch bong, nghe con trai vỗ ngực đã ra tay dọn dẹp, con gái hếch mũi khoe tối nay cho cả nhà ăn toàn “đặc sản”: trứng chiên và rau luộc. Mẹ xúc động vì sự ngoan ngoãn đột xuất của hai con, ăn ngon lành hai chén cơm đầy nhưng miệng vẫn cứ cằn nhằn theo thói quen: “Ăn xong, Út lo bài vở ngày mai, còn Hai gọi điện hỏi bạn hôm nay học thêm gì nhé. Nghỉ học làm chi không biết…”. Lần đầu tiên hai con của mẹ không khó chịu vì bị nhắc nhở. Ba pha trò: “Chân mẹ đau nhưng miệng thì “hơn 30 năm, vẫn chạy tốt”.
 

Sáng đầu tiên ở nhà với cái chân bó bột, mẹ thức dậy trễ. Hốt hoảng chống nạng ra phòng khách, thấy nhà vắng hoe mới biết mấy cha con đã đi làm, đi học tự bao giờ, không đợi mẹ “gọi đò” như trước nữa. Con trai học bán trú nên buổi trưa chỉ có mình con gái về, tay xách hai hộp cơm, gãi đầu cười: “Mẹ con mình ăn đỡ rồi chiều mẹ lên kế hoạch ăn uống cả tuần luôn đi, để con vào siêu thị mua”. Vừa ăn con gái vừa hỏi thăm mẹ chuyện sức khỏe, chuyện cơ quan, y như một “người bạn lớn” khiến mẹ ngạc nhiên quá thể. Bất ngờ hơn nữa khi con gái mua gần như đúng yêu cầu những món mẹ đã ghi ra giấy. Mẹ ngồi ngắm con gái chất những món vừa mua vào tủ lạnh một cách lớp lang, khoa học mà bật cười nhớ đến chuyện, bạn mẹ có người con cùng độ tuổi nhưng lại không biết phải trữ thịt cá vào ngăn nào.

Con trai đi học về, tự giác tắm gội, gom quần áo của cả nhà cho vào máy giặt, dù không biết phân loại đồ trắng đồ màu, vải dày, vải mỏng nhưng đã được mẹ cứu nguy kịp thời. Khi lên lầu phơi đồ, bắt gặp cái vườn hoa tí hon ở ban công mà năm thì mười họa mẹ mới có thời gian chăm sóc, con trai hì hục tưới nước, đào xới trồng thêm củ hành, củ nghệ cho vui. Con còn xịt nước vệ sinh luôn cái ban công, tiện tay lấy chổi quơ mạng nhện. Từ hôm mẹ ngồi một chỗ, con bỏ bớt thú vui đá bóng với bạn bè trong xóm và tìm cách đốt năng lượng vào những việc trong nhà. Thỉnh thoảng con còn giành với ba dìu mẹ vào nhà tắm khiến mẹ cứ lâng lâng khi được nép vào “chàng trai” cao một mét sáu lăm của mình.

Con gái sau những ngày “đánh vật” với nồi niêu xoong chảo, nhờ siêng lên mạng học các mẹo vặt kết hợp với sự cố vấn của mẹ, đã tiến bộ thấy rõ. Con còn hứng chí làm các món tráng miệng như sữa chua hay bánh flan đãi cả nhà khiến ba cứ trêu sau khi tháo bột, đầu bếp chính là mẹ có thể bị sa thải.

Nhìn hai con chật vật tự phục vụ bản thân và xoay xở những việc nhỏ trong nhà, mẹ nhận ra mình sai lầm khi trước giờ đã thương con theo kiểu “bao cấp”. Ngộ nhỡ có gì trầm trọng hơn là gãy chân xảy đến với mẹ, hai con sẽ ra sao? Từ nay mẹ sẽ xem xét lại quyền “được lớn” của các con…

Siêu âm sản phụ khoa 2D 4D

Bình luận bằng Facebook

Bình luận