Giáo dục - Tâm sinh lý trẻ

Con gái thất thân thì thiệt thân

Con gái thất thân thì thiệt thân. Có thể khi kết luận con bé dễ dãi là tôi đã mang ác cảm sẵn có. Nhưng dù là dễ dãi hay dại dột thì cũng không còn là gái ngoan nữa. Chẳng có gia đình nào, chẳng có người đàn ông nào tử tế mà lại muốn rước một cô gái không ngoan về cả. Tôi kể câu chuyện nhà mình, chỉ mong những người mẹ có con gái kịp giật mình mà xem lại, không để đến lúc sự việc đã rồi như nhà tôi thì lúc ấy cũng chẳng thể làm gì hơn được nữa!

Khi tôi mới có thai được 3 tháng thì chồng tôi mất. 18 năm nay tôi ở vậy nuôi con. Tôi không dám nói con trai mình ngoan ngoãn mẫu mực, nhưng chí ít, nó không hư hỏng, nghiện ngập, lừa dối mẹ điều gì. Dù khi bỏ học đi chơi game, trốn nhà theo chúng bạn… tôi hỏi, nó đều trả lời thật thà.

Dù yêu chiều con nhưng tôi cũng để tâm dạy cháu điều hay lẽ phải. Chỉ duy nhất có chuyện giới tính là tôi không đề cập đến. Tôi cho rằng, cái ấy thuộc bản năng, đến tuổi tự cháu khắc biết. Thời chúng tôi cũng có ai được dạy đâu, thế mà cũng thành bố, thành mẹ hết mà.

Con tôi có nhiều bạn, điều đó tôi biết. Trong số bạn của con, có cả một vài cô gái. Cô gái mà con tôi “rước” về làm vợ sau 1 tuần mẹ vắng nhà kia là một trong số đó. Sống buông thả, dễ dãi, suốt ngày lê la với mấy cậu con trai, mới nứt mắt ra đã dám sang nhà bạn trai sống qua đêm, tôi thực lòng không chấp nhận nổi mẫu con gái ấy.

Tôi nói các anh chị đừng cười. Nhiều người mẹ khi con gái hư lại đổ lỗi cho con trai nhà khác. Tôi chẳng bênh con mình, nhưng tôi nghĩ con trai xưa nay xã hội đã cho họ sự ưu ái, được “thoáng” hơn trong lối sống rồi. Chuyện giữ mình được hay không, là ở bản thân cô gái chứ!

Như cô bé kia, khi tôi đẩy cửa bước vào, vẫn đang mặc cái váy ngủ mỏng tang. Hình như bên trong (tôi xin lỗi) còn không mặc đồ lót. Chỉ cần nhìn thế thôi là tôi đủ hiểu, một tuần qua chúng nó đã sống với nhau thế nào, chắc rằng con bé không chỉ qua nấu nướng, giặt giũ cho con trai tôi mà đã ở hẳn đây. Hai đứa chúng nó xưng hô với nhau vợ vợ chồng chồng…

Con gái thất thân thì thiệt thân - Giáo dục - Tâm sinh lý trẻ - Cách nuôi dạy con trẻ - Giáo dục trẻ em - Làm cha mẹ - Tâm lý trẻ em

Con gái hư đừng đổ lỗi cho con trai nhà khác

Tôi cũng bất ngờ, cũng sốc một chút nhưng tôi bình tĩnh lại khá nhanh. Có lẽ vì cái đứa con làm chuyện tày trời là con trai nên tôi đỡ sốc hơn chị Minh Ly chăng. Tôi yêu cầu con bé vào thay đồ, rồi ra hỏi chuyện. Cuộc nói chuyện giữa tôi với thằng con trai và người yêu nó chỉ có đúng 5 câu thế này:

- Hai đứa giải thích cho mẹ chuyện này?

- Bọn con yêu nhau, muốn lấy nhau.

- Năm nay hai đứa bao nhiêu tuổi?

- Dạ, 17.

- 17 tuổi pháp luật có cho kết hôn không?

- Không ạ

- Bố mẹ hai bên có cho phép hai đứa kết hôn chưa?

- Chưa ạ!

- Giỏi, hai anh chị chưa được bố mẹ đồng ý, chưa được pháp luật cho phép mà dám tự dẫn xác về ở với nhau. Còn coi bố mẹ, coi trời đất ra gì không?

Sau câu hỏi cuối của tôi, hai đứa ngồi im ở hai góc ghế. Tôi đã bắt con trai mình đưa số điện thoại gọi về nhà con bé, mời bố mẹ nó sang nói chuyện. Chỉ có bà ngoại nó sang xin lỗi vì bố mẹ cháu bận đi làm ăn xa.

Tôi biết mình tàn nhẫn, vô lối khi bảo bà ngoại con bé: “Bác về bảo chị nhà để tâm đến con gái một chút, con mới chừng ấy tuổi bỏ nhà đi cả tuần mà không biết đi tìm”. Nhưng lúc nhìn hai bà cháu lủi thủi ra khỏi nhà, nước mắt lã chã, tôi bỗng thấy chạnh lòng.

Con trai tôi, xót bạn gái, quay ra trách mẹ. Lần đầu tiên tôi đã cho nó một cái bạt tai với lời đe dọa “con có biết, quan hệ với bạn gái chưa đủ tuổi thành niên là đi tù mọt gông không?” nó vẫn còn cố vớt vát “chúng con tự nguyện”.

Nói thực lòng, tôi không thấy cái việc con trai mình quan hệ ở tuổi này có gì là quá kinh khủng. Cái gợn trong lòng tôi trỗi lên là từ khi bà ngoại con bé đến dắt cháu về, vừa đi vừa khóc. Tôi chẳng hiểu mẹ cháu bận làm ăn đến mức nào mà có thể để con sống tự do, buông thả như vậy không hay biết gì.

Nói cho cùng, chuyện quan hệ dễ dãi, thiệt thòi nhiều là về phần con gái. Như con trai tôi đấy, nó có để tâm gì lắm đâu, con bé bị tôi đuổi về, nó vùng vằng một buổi chiều, tối lại ngồi ăn cơm mẹ nấu, hôm sau lại đi học bình thường (tất nhiên nó cũng có ngượng tí chút). Tôi dù giận con cũng chỉ có thể mắng nó đến thế thôi, còn có thể làm gì hơn nữa.

Còn cô bé kia, nếu giả dụ chẳng may có bầu, thì ở tuổi này làm sao mà có thể sinh nở, phải phá bỏ là khổ chính cháu. Khi thấy bà cháu đến đón mà không phải là mẹ, tôi cũng rất thương, nhưng bảo tôi dễ dàng gật đầu cho chúng nó thành vợ thành chồng thì cũng khó. Tôi thực sự không chuẩn bị tinh thần để cho con trai mình lấy một cô gái sống dễ dãi như vậy làm vợ. Mà giả dụ tôi có bằng lòng, thì liệu con trai tôi sẽ còn yêu thương con bé được đến khi chúng trưởng thành để kết hôn không khi những cái nó cần thì con bé đã dâng cho hết rồi.

Con gái thất thân thì thiệt thân. Có thể khi kết luận con bé dễ dãi là tôi đã mang ác cảm sẵn có. Nhưng dù là dễ dãi hay dại dột thì cũng không còn là gái ngoan nữa. Chẳng có gia đình nào, chẳng có người đàn ông nào tử tế mà lại muốn rước một cô gái không ngoan về cả. Tôi kể câu chuyện nhà mình, chỉ mong những người mẹ có con gái kịp giật mình mà xem lại, không để đến lúc sự việc đã rồi như nhà tôi, thì lúc ấy cũng chẳng thể làm gì hơn được nữa!

Gửi email

Bình luận bằng Facebook

Gửi bình luận

Nếu bạn muốn đặt câu hỏi, vui lòng gửi tại --> Hỏi Đáp cùng Mẹ Yêu Con

*