Giáo dục - Tâm sinh lý trẻ

Chẳng có gì tuyệt diệu hơn tình mẹ dành cho con

Con không thể viết rằng con yêu mẹ, vì đơn giản câu nói ấy chỉ có ba từ “Con yêu mẹ” – quá ngắn để nói được về những vất vả, gian truân mà mẹ đã trải qua để nuôi con đến ngày hôm nay.

Con vẫn thường có sở thích viết và được viết để có thể trải lòng mình thật rộng, như ngày xưa mẹ vẫn từng dạy con như thế. Nhưng sao ngày hôm nay, khi con muốn viết vài điều về mẹ, dẫu chỉ là những điều nhỏ bé, thân thương với con mỗi ngày, con cũng thấy thật khó khăn để có thể nói ra.

Mẹ thân yêu của con ơi.

Không phải rằng hôm nay ngôn từ của con đã cạn. Cũng không phải rằng hôm nay cảm xúc trong con không tràn đầy về mẹ.

Mà ngày hôm nay, nguồn thơ trong con trào dâng về mẹ. Những cảm xúc trong con ấm áp và tràn đầy. Nhưng tất cả những ngôn từ đó, cảm xúc đó như chẳng thể được sắp xếp, ghép nối mà cứ cuộn chảy trong con giống như một cô gái đứng giữa rừng hoa đẹp, bối rối, chẳng biết chọn bông nào.

Con không thể viết rằng con yêu mẹ, vì đơn giản câu nói ấy chỉ có ba từ “Con yêu mẹ” – quá ngắn để nói được về những vất vả, gian truân mà mẹ đã trải qua để nuôi con đến ngày hôm nay.

Chẳng có gì tuyệt diệu hơn tình mẹ dành cho con - Giáo dục - Tâm sinh lý trẻ - Giáo dục trẻ em - Làm cha mẹ - Tâm lý trẻ em

3 từ ‘Con yêu mẹ’ quá ngắn để nói hết tình con.

Con cũng không thể viết rằng con mang ơn mẹ, vì đơn giản, những tình cảm mẹ dành cho con, lớn đến độ, con không thể nào mang ơn mẹ được, mà thực sự, mẹ đã làm cho con cảm thấy được yêu, được thương đến độ những yêu thương đó thấm vào con, truyền cho con tình yêu với mẹ, chứ không phải là cái ơn, cái nghĩa.

Con cũng làm sao có thể viết rằng con nể phục mẹ, bởi con đã bao giờ biết hết được những gì mà mẹ đã hy sinh, thương mến dành cho con. Từ những bát cơm trắng thơm mà chỉ con được ăn vào những ngày bao cấp, đến những chiếc áo mẹ dành dụm cả tiền mua dép được cấp để mua cho con. Hay những đêm trắng mẹ ngồi bên con, lo lắng khi con sốt, con sởi, con đau bụng, thấm nhẹ từng giọt mồ hôi trên trán con, hoặc lau lưng cho con hạ sốt…

Con cũng chẳng thể viết rằng con thấylòng mẹ quá bao la, vĩ đại, bởi có bao giờ con thấy hết được đâu. Khi con vô tâm nói những câu làm mẹ đau lòng, hay vô tình mắc lỗi, để mẹ phải lo lắng, thao thức cả đêm nhưng cũng chẳng trách mắng con một lời nặng – nhẹ.

Và vì thế, để viết về mẹ thì con phải chấp nhận sự thực rằng, con chẳng thể và chẳng biết viết gì. Dẫu ngôn từ trong con nhiều lắm những hình ảnh yêu thương về mẹ, và dẫu những cảm xúc trong con luôn ngập tràn khi nghĩ về những ngày bên mẹ – được mẹ yêu thương.

Con chỉ biết nói rằng: Mẹ ơi, con yêu mẹ. Và trên thế gian này, chẳng có gì tuyệt diệu hơn tình mẹ dành cho con.

Yêu thương gửi mẹ.

Bình luận bằng Facebook

Gửi bình luận

Nếu bạn muốn đặt câu hỏi, vui lòng gửi tại --> Hỏi Đáp cùng Mẹ Yêu Con

*