Giáo dục - Tâm sinh lý trẻ

Trẻ có quyền được học tập, đó là điều quan trọng nhất

“Cái nghèo, cái khổ khiến các em phải thiệt thòi nhiều thứ mà trong đó quyền được học tập là thứ quan trọng nhất.”

Đây là bài dự thi cuộc thi “Nếu em có quyền được thay đổi hoàn cảnh hiện nay của trẻ em Việt Nam, em muốn thay đổi cái gì vì lợi ích tốt đẹp nhất cho trẻ em Việt Nam?”. Tác giả: Huỳnh Thị Mai, Số nhà 128 Hoàng Sa, thị trấn Thuận An, TP Huế

Trẻ có quyền được học tập, vì tương lai của thế hệ kế tiếp

Sinh ra trong đất nước vẫn còn khó khăn, nghèo nàn cho nên cuộc sống của nhiều trẻ em Việt Nam gặp vô vàn thiếu thốn. Các em vẫn chưa được quan tâm, dẫu biết rằng mỗi em là một hạt giống bé bỏng, cần được nâng niu, được hưởng các quyền lợi đặc biệt. Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của cuộc đời đã đánh cắp đi những tâm hồn tuổi thơ đầy trong sáng và giàu khát vọng.

Thật là đáng thương. Nếu như hoàn cảnh hiện nay của các em được thay đổi theo hướng tốt hơn thì thật đáng vui mừng và hạnh phúc. Mong ước sao cho các em được ăn ngon hơn một chút, được mặc đẹp hơn một chút và được cắp sách đến trường vì một ngày mai tươi sáng hơn. Những mong muốn bình dị ấy thật thường nhưng thật lớn đối với trẻ em nghèo Việt Nam. Các em chỉ dám nghĩ mà không dám mơ bởi khi sinh ra, các em đã cảm nhận được cái nắng, cái mưa của cuộc đời và chưa đến tuổi thành niên đã phải đương đầu với những nỗi vất vả ấy. Cái nghèo, cái khổ khiến các em phải thiệt thòi nhiều thứ mà trong đó quyền được học tập là thứ quan trọng nhất.

Thay vì “trẻ em như búp trên cành, biết ăn ngủ biết học hành là ngoan” thì các em phải lao động, dốc hết sức lực của những đứa trẻ non nớt. Tuổi của các em không phải là lứa tuổi phải lao động nặng, lẽ ra phải được vui chơi, học tập. Nhưng thực tế đời sống đã đẩy các em đến với những con đường không thẳng với những bước chân không nhẹ nhàng. Con đường trong những đêm đông rét buốt thường in dấu chân của những đứa trẻ còm cõi, xác xơ với tiếng rao “bánh mì…ơ.. ơ..ơ…” nghe đến chạnh lòng. Hay những ngày nắng gắt, một nhóm trẻ tranh nhau đánh giày, nhặt ve chai, bán báo… với mái tóc đỏ quạch, khét mùi nắng cháy.

Chỉ lo làm việc như thế nhưng ít ai quan tâm tới việc học hành của chúng. Có đứa không biết chữ, có đứa mới chỉ học xong bậc tiểu học phải nghỉ để đi kiếm thêm tiền, đi xa nhà vào đời với biết bao cám dỗ. Có đứa hiếu học nhưng ngày ngày đến trường với suy nghĩ liệu mình có đi đến cuối được con đường học vấn hay không? Làm như thế nào đây? Làm gì để tiếp tục học, tiếp tục thực hiện những ước mơ, hoài bão mà em đã vẽ và ấp ủ.

Đó là những thách thức rất lớn về tương lai của các em mà bản thân các em không thể phá bỏ những rào cản, chỉ có thể bó buộc trong chữ “nghèo”.

Tuổi thơ của các em thật lặng lẽ, có rất nhiều điều chưa nhận thức hết những xã hội cần quan tâm, giúp đỡ các em. Xin cho các em đôi cánh để có đủ sức mạnh, bay cao hơn, bay xa hơn. Xin tạo cơ hội thêm cho các em có được một cuộc sống đầy đủ, thân thiện và tốt đẹp hơn, để các em có thể nhận ra rằng trên đời này vẫn còn có “bảy sắc cầu vồng” rực rỡ.

Siêu âm sản phụ khoa 2D 4D

Bình luận bằng Facebook

Bình luận